You are currently viewing Nữ Bộ trưởng Ngoại giao duy nhất là ai?

Nữ Bộ trưởng Ngoại giao duy nhất là ai?

Bà Nguyễn Thị Bình, tên thường gọi Nguyễn Thị Châu Sa, sinh ngày 26/5/1927, ở xã Điện Quang, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam.

Từ tháng 8/1945 đến tháng 1/1946, bà tham gia vào phong trào quần chúng giành chính quyền tại Sài Gòn. Bắt đầu kháng chiến, bà tham gia tiếp tế và chuyển vũ khí ra chiến khu cho Chi đội I Miền Đông.

Từ tháng 2/1946 đến tháng 6/1947, bà là ủy viên Ban Chấp hành Phụ nữ cứu quốc, hộ 5, quận 3, Sài Gòn – Chợ Lớn.

Từ tháng 7/1947 đến tháng 6/1951, bà là thư ký, rồi Đoàn trưởng phụ nữ cứu quốc thành Sài Gòn, Bí thư Đảng đoàn Phụ nữ Sài Gòn – Chợ Lớn, tham gia mặt trận Liên – Việt, vận động thanh niên, trí thức.

Từ tháng 7/1951 đến tháng 12/1954, bà bị địch bắt giam ở khám Chí Hòa, là Chi ủy viên Chi bộ nhà tù Chí Hòa. Ra tù, bà tiếp tục hoạt động trong phong trào hòa bình đòi thi hành Hiệp định Giơnevơ 1954.

Từ tháng 1/1955 đến năm 1957, bà là cán bộ của Hội liên hiệp Phụ nữ Trung ương. Từ năm 1957 đến năm 1959, bà học lý luận chính trị tại Trường Nguyễn Ái Quốc.

Từ năm 1959 đến năm 1962, bà làm Trưởng ban Phúc lợi, Đảng đoàn phụ nữ Trung ương.

Từ tháng 7/1962 đến tháng 12/1968, bà là Ủy viên Trung ương phụ trách công tác đối ngoại Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam.

Từ tháng 1 năm 1969 đến tháng 6 năm 1976, bà là Bộ trưởng Ngoại giao Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, Trưởng đoàn đàm phán tại Hội nghị Paris (1968-1973).

Bà Nguyễn Thị Bình là nữ Bộ trưởng Ngoại giao duy nhất của ngành ngoại giao trong 80 năm qua. 

Để lại một bình luận