Đà Lạt hình thành từ năm 1893, khi bác sĩ Alexandre Yersin lần đầu đặt chân lên cao nguyên Lâm Viên trong chuyến thám hiểm ngày 21/6. Phát hiện này sau đó đã giúp ông thuyết phục Toàn quyền Đông Dương Paul Doumer chọn nơi đây làm khu nghỉ dưỡng vùng cao.
Trước đó, Đà Lạt và cao nguyên Lâm Viên là nơi cư trú của các tộc người Lạch, Chil, Srê thuộc dân tộc Cơ Ho. Trên bản đồ đạo Ninh Thuận xưa, khu vực này được ghi là “Lâm Sơn Phần”.
Thời huyện Tân Khai mới thành lập, Đà Lạt thuộc tổng Lâm Viên, gồm 17 buôn và 268 suất đinh.
Ngày 16/3/1881, bác sĩ Paul Néis và trung úy Albert Septans từng khảo sát một số làng người Lạch tại đây, thu thập dữ liệu khí tượng và nhân trắc học.
Toàn quyền Paul Doumer, sau khi thăm các khu nghỉ dưỡng ở Ấn Độ, chủ trương tìm nơi nghỉ dưỡng cho người Âu tại Đông Dương, với các tiêu chí: cao trên 1200m, có nước sạch, đất canh tác và giao thông thuận tiện.
Chuyến đi của Yersin năm 1893 đã xác định Đà Lạt đáp ứng các tiêu chí ấy, và từ đó, cao nguyên Lâm Viên – Đà Lạt – được quy hoạch thành nơi nghỉ dưỡng cho người Pháp ở Đông Dương.