Cả 2 cựu phi công như được trở về những ngày tháng lịch sử năm 1975 khi xem lại những hiện vật, tư liệu tại bảo tàng.
Lúc 16h17 ngày 28/4/1975, Phi đội Quyết thắng được lệnh cất cánh. Phi đội bay theo hình chữ A do phi công Nguyễn Thành Trung bay vị trí số 1 dẫn đường, Từ Đễ bay số 2, Hoàng Mai Vượng và Trần Văn On bay số 5.
“Chúng tôi phải bay cặp theo bờ biển, ở độ cao khá thấp, khoảng 300-400m để tránh bị radar phát hiện. Khi vào đến nơi, từng chiếc một cắt bom đúng mục tiêu rồi thoát ly, bay về. Chúng tôi chỉ đánh vào hangar – nơi chứa máy bay, chứ không đánh vào đường băng.
Chúng tôi vào đánh bom mà dưới sân bay Tân Sơn Nhất không biết là ai. Ở loạt bom đầu tiên, họ cứ nghĩ là có người bên trong làm phản. Sở chỉ huy sân bay Tân Sơn Nhất liên tục hỏi “A-37 của không đoàn nào?”, “A-37 của phi đoàn nào?” nhưng chúng tôi im lặng, không trả lời.
Đến lượt tôi là máy bay cuối cùng, cắt một lần hết 4 trái bom. Bay từ Phan Rang vào nên tôi chỉ mang theo 4 trái bom vì phải gắn thêm 4 bình xăng phụ. Khi bay về, đáp xuống là vừa hết xăng, may mà không rớt máy bay” – ông On vui vẻ kể lại.
Ông On cũng chia sẻ: “Tôi rất tâm đắc với lời Tư lệnh Lê Văn Tri (Trung tướng, 1920- 2006) không cho ném bom đường băng Tân Sơn Nhất. Tư lệnh Tri nói ‘Chúng ta đánh cho quân Mỹ chấn động, hoảng sợ mà rút. Vì thế, phải dành đường băng nguyên lành cho chúng rút, chứ nếu ùn ứ lại thì chiến tranh sẽ kéo dài, thương vong sẽ lớn’”.